sòng bạc lão tây môn

Sòng bạc lão tây môn sòng bạc hồng khẩu cờ bạc bịp

Sòng bạc Lão Tây Môn

Cũng gọi là sòng bạc Tây Viên, ở Lão Tây Môn đường Trung Hoa Nam Thị, một phần Tây Viên thư trường hiện nay là xây trên di chỉ cũ của nó. Trong thời kỳ chiến tranh chống Nhật, nó là sòng bạc dụng cụ cờ bạc bịp lớn nhất Thượng Hải, có thể chứa hàng ngàn khách chơi. Do tên Hán gian Lý Tu Bảo mở ra.

sòng bạc lão tây môn

Lúc khai trương sòng bạc sơn mới một lượt, trong có đủ loại bàn đánh bạc, thức ăn Tây Tàu, phòng điểm tâm, phòng hút thuốc phiện, ngoài ra còn có phòng đặc biệt chuyên chiêu đãi các nhân vật tai to mặt lớn loại chính khách tướng lĩnh và đại phú thương. Trong sòng có chuẩn bị xe hơi phụ trách việc đưa đón khách “quan trọng”. Nhân viên trong sòng có hơn 200 người nhưng tiền lương đều rất thấp, chủ yếu dựa vào tiền thưởng gồm “tiền lẻ” và “tiền số đỏ” mà sống.

Nhân viên chia làm ba ban ngày đêm phục vụ, những người trực tiếp phụ trách kinh doanh đều là con em thuộc hạ của Lý Tu Bảo. Vì bản thân Lý Tu Bảo giữ chức Phó Tổng đội trưởng Đội Mật thám trong Cục Cảnh sát ngụy nên không ai dám đụng chạm vào sòng bạc này.

Những người thường tới sòng đánh bạc có Kinh lý, viên chức, nghiệp chủ nhỏ, nhà buôn nhỏ trong giới công thương nghiệp, cũng có một số lưu manh, anh chị địa phương. Khách chơi vào sòng, trước tiên dùng tiền mặt đổi phỉnh, sau đó vào quầy nào mà mình thích tiến hành đánh bạc.

Trong khi đánh bạc, khách chơi có thể tới phòng quản lý của sòng bạc lãnh thẻ ăn uống miễn phí, bất cứ lúc nào cũng có thể tới phòng ăn dùng bữa, muốn hút thuốc thì có thể lãnh thẻ hút thuốc, có thể được nhận thuốc lá thơm thượng hạng Tô lực khắc bao bạc, còn có thể nhận thẻ hút thuốc phiện và thẻ điểm tâm miễn phí.

Nếu khách chơi thắng lớn, sòng bạc cờ bạc bịp còn phái người dùng xe hơi hộ tống về nhà. Hạng mục cờ bạc có bài cẩu, quay số, tài xỉu, cờ hoa, Đồng bảo kiểu Quảng Đông. Mỗi quầy có năm nhân viên; một người đổ xúc xắc, tính điểm gọi là Nhà cái (Dao thủ), một người quản lý tiền đặt bạc và phỉnh, hai người là Bàn kế toán (Ngân đài), chuyên quản lý số phỉnh ra vào, còn một người làm Kiểm soát (Giám đài).

cờ bạc bịp liêng

Sòng bạc này từ 1940 đến 1943 làm ăn đặc biệt “thịnh vượng”, là biểu hiện về sự phát triển méo mó của kinh tế thuộc địa. Do một số khách chơi thắng thì muốn thắng thêm, thua thì không chịu thôi, mê đắm vào đó, rốt lại thua sạch, sau cùng đem tất cả đồ vật gán nợ, nên vùng phụ cận Tây Viên còn có các hiệu cầm đồ như Vạn Xương, Ức Phong, Hồng Tường. Bọn họ câu kết với chủ sòng bạc trấn lột tiền bạc của khách chơi.

Loại sòng bạc tương tự Tây Viên có Hồng Bảo (ở Cửu Mẫu Địa), Vĩnh An (ở đường Lộ Hương Viên), Đại Sinh (ở phường Hằng An cầu Nam Dương), Hoa Dân (ở cầu Phương Tân), Đồng Khánh (ở ngõ Đồng Khánh). Tất cả họp xưng là sáu sòng bạc lớn ở thành cũ, mỗi sòng đều có thể chứa được một hai ngàn người, nhân viên khoảng hai ba trăm người.

Sàng bạc Hồng Khẩu

Là loại ổ bạc bí mật lưu động ở một dải Hồng Khẩu thời Dân quốc. Người nắm quyền thực sự của nó là một tập đoàn cờ bạc có tên là Nghĩa Lợi hội. Nội bộ tổ chức chặt chẽ, có đủ tính chất xã hội đen. Hội viên chia làm ba bộ phận là Nội bộ, Ngoại bộ, Ngân chủ.

Trong đó Ngân chủ chỉ chia tiền lời, không dính dáng gì tới công việc nội bộ, số tiền họ nhận được không bằng một phần mười các phần tử hội viên trung thành của hội. Hội viên Ngoại bộ có bọn anh chị trùm lưu manh (Đại hảo lão) và bọn bạn bè đồng đạo tức bọn cờ bạc bịp (Đổ đồ biển tử), mỗi người hàng ngày thu được nhiều thì 10 – 20 đồng, ít là 1 hào, chuyện này phải xem thế lực của họ thế nào mà quyết định.

đồ cờ bạc bịp mới nhất

Thu nhập của hội viên Ngoại bộ có khi do sòng bạc đưa tới, cũng có khi do họ tự tới lãnh. Theo lời kể, những kẻ được nhận “tiền quy lệ” của sòng bạc Hồng Khẩu đạt tới hơn số ngàn.

Hội viên Nội bộ là phần tử cốt cán của sòng bạc, nhân số khoảng 400 người, trong đó chia làm ba loại tức Tiên sinh, Thượng thủ, Khoái thủ. Tiên sinh chỉ có bốn người, gọi là Tứ đại thiên vương, trong đó người đứng đầu giữ quỹ.

Gã thủ lĩnh đứng đầu ổ bạc này chỉ biết là người Quảng Đông, chưa bao giờ nói rõ tên họ thật, nghe nói là tù vượt ngục trong một vụ án lớn ở tỉnh Mỗ. Y hàng ngày ăn sơn hào hải vị, lại phải hút một lượng hai tiền thuốc phiện hảo hạng mất 20 đồng, đủ thấy y ăn tiêu rộng rãi, bóc lột con bạc nặng nề tới mức độ nào! Người đầu đảng mỗi ngày tiêu 60 đồng, ba người kia thì hai người giám thị sòng bạc, một người chuyên phụ trách việc hối lộ, mỗi ngày được 40 đồng.

Thượng thủ có 48 người, trong đó có Bảo quan coi việc lắc xúc xắc, phụ trách việc “kiểm tra” tiền đặt cược trên chiếu bạc và đám Ngân đài đánh giá tiền bạc, ngân phiếu, vàng bạc châu báu xem giả hay thật, mỗi ngày được từ 4 tới 10 đồng khác nhau. Khoái thủ phụ trách bảo vệ “trật tự” trong sòng bạc, Bão thoái phụ trách công tác canh gác và đưa tiền bạc vào kho, mỗi ngày được từ 4 hào tới 1 đồng, ngoài ra mỗi ngày còn được cung ứng bốn bữa rượu thịt[1].

Sòng bạc thường dời chỗ, có lúc thậm chí một ngày dời ba bốn lần, tất cả đều chọn chỗ trong nhà hoang hẻm vắng, chỗ giao giới của mấy khu vực, các khu vực không được quản lý hay phòng trên tầng cao trong biệt thự ở khu tô giới.

Để bảo vệ, ổ bạc còn hối lộ mua chuộc nhân viên cảnh sát và các cửa hiệu nhỏ cạnh cơ quan cảnh sát làm việc canh gác báo tin cho họ và canh gác trên đường lúc Cục Cảnh sát tới, tất cả đều chọn bọn trẻ con nghịch ngợm bướng bỉnh. Lúc cảnh sát xuất hành bắt bạc, do đám trẻ con này gãi đầu, cởi mũ, giơ tay, gọi xe làm ám hiệu, thông báo tất cả. Như thế, cảnh sát vừa ra khỏi cửa, đám cờ bạc đã sớm được tin giải tán sạch.

Loại ổ bạc này vào những năm 30 – 40 thì chấm dứt.

 

Continue reading »